 |
 |
 |
 |
Diện
tích: 4.028,12 km2. Dân số (2004): 1.023.707
người. Tỉnh lỵ: thị xã Tây Ninh. Các huyện: Tân Biên,
Tân Châu, Dương Minh Châu, Châu Thành, Hòa Thành, Bến Cầu,
Gò Dầu, Trảng Bàng. Dân tộc: Việt (Kinh), Chăm và Khmer.
Tây Ninh là tỉnh biên giới của miền đông Nam Bộ, phía bắc
giáp 3 tỉnh của Campuchia với đường biên giới dài 240 km
(150 miles), phía đông là tỉnh Bình Dương và Bình
Phước, phía nam giáp thành phố Sài Gòn và Long An. Tỉnh
có hai cửa khẩu quốc gia là Mộc Bài và Sa Mát.
|
 |
Phía bắc tỉnh, từ thị xã Tây Ninh trở lên nhiều rừng
núi, trong đó núi Bà Đen cao 986 m (2,958 ft). Phía
nam, đất khá bằng phẳng, gần như đồng bằng,
có hai con sông lớn chảy qua là sông Vàm Cỏ Đông và sông
Sài Gòn. Sông Sài Gòn được chặn lại tạo nên hồ Dầu
Tiếng công trình thủy lợi lớn nhất nước, tưới
tiêu cho 17.500 ha đất nông nghiệp.
Tây Ninh là nơi tiếp giáp vùng núi cao nguyên Nam Trung
Bộ và đồng bằng sông Cửu Long thuộc miền đất
cao của Nam Bộ. Phần lớn là đất đỏ và đất
xám, rất tốt cho việc trồng trọt, nhất là
trồng rừng và cây công nghiệp.
|
 |
Tây Ninh có khí hậu nóng ấm, ôn hòa quanh năm, nhiệt độ
trung bình năm 26 °
C đến 27 °
C, lượng mưa trung bình cả năm
từ 1.400 đến 2.000 mm (54 đến 78 in). Có hai
mùa rõ rệt: mùa khô từ tháng 12 đến tháng
4, mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 10.
Thị xã Tây Ninh cách thành phố Sài Gòn 99
km (64 miles). Quốc lộ 22A từ thành phố qua Trảng
Bàng, Gò Dầu tới cửa khẩu Mộc Bài. Quốc lộ 22B từ Gò
Dầu qua thị xã Tây Ninh đi cửa khẩu Sa Mát.
|
 |
Tây Ninh giữ vị trí nối giữa Sài Gòn và thủ
đô Phnôm Pêng (Campuchia), Tây Ninh là địa bàn chiến
lược về kinh tế và quốc phòng. Ngày xưa đây
là đất Phù Nam. Sau đó thuộc phủ Gia Định
(thời nhà Nguyễn). Năm 1936 đặc phủ Tây Ninh gồm có hai
huyện Tân Ninh và Quang Hóa, sau đổi thành tỉnh Tây Ninh.
|
|
 |
 |
 |
|
 |